Không cùng dòng máu, không sinh ra ở Việt Nam, không sống trên đất nước Việt Nam nhưng Bà Alison V. Vidotto người Anh quốc tịch Autralia đã giúp đỡ hơn 20 đứa trẻ khuyết tật, có hoàn cảnh khó khăn, có nghị lực vươn lên trong học tập.
Cái duyên đến với trẻ.
Vào một kỳ nghỉ tại Hà Nội năm 1996 cùng chồng và con gái, Bà Alison thấy rất nhiều đứa trẻ đi ăn xin, bán báo, đánh giày, bán vé số. Đặc biệt là một cô bé chỉ có 9 - 10 tuổi đã phải vác túi đi ăn xin, hình ảnh ấy đã để lại cho Bà nhiều suy nghĩ. Sau đó bà tới nhà một người bạn đang sống và làm việc tại Hà Nội. Bà thật sửng sốt vì thấy ở đó có đến 18 đứa trẻ, chúng hầu hết có độ tuổi từ 4 đến 17 tuổi. Khi trò chuyện với người bạn của mình thì Bà biết rằng 18 đứa trẻ ấy mỗi đứa một hoàn cảnh riêng: do nghèo, bị bỏ đói, bị bỏ rơi, lang thang…chúng đã tụ họp dưới mái nhà tình thương này và cùng chung sống. Hình ảnh của những trẻ em ấy đã để lại trong bà nhiều ý nghĩ : “những đứa trẻ bất hạnh ấy, chúng không có bố mẹ chăm sóc, không được đến trường như những đứa trẻ khác, không được hưởng quyền lợi mà bất cứ đứa trẻ nào trên thế giới đáng được hưởng. Những đứa trẻ ấy đã để lại cho tôi nhiều trăn trở cả kể khi về nước”. Âp ủ 10 năm trời đến tháng 9 năm 2006 được sự ủng hộ của chồng con, bạn bè, sau đó bà đã xin giấy phép và các giấy tờ liên quan và thế là “Hội từ thiện Úc giành cho trẻ em ở Việt Nam” (viết tắt là ACCV) ra đời. Đây chính là hội từ thiện hoạt động theo hình thức gia đình. ACCV sẽ cấp vốn cho những đứa trẻ ham học và có thành tích trong quá trình học tập nhưng không có điều kiện để tiếp tục ăn học. Ngoài ra ACCV còn đầu tư cho những đứa trẻ thiếu may mắn có một nghề nghiệp ổn định để chúng tự mình nuôi sống bản thân bằng chính đôi tay với sự say mê trong công việc. ACCV sẽ theo dõi tình hình của những đứa trẻ sau khi giúp đỡ và tiếp tục có những hỗ trợ nếu như có thể.
Bà nói: “tôi lập ra tổ chức này với mục đích giúp đỡ những đứa trẻ khuyết tật, trẻ thiếu may mắn, trẻ có hoàn cảnh khó khăn, có tinh thần vượt khó. Tôi giúp đỡ chúng để chúng có thể hòa nhập với xã hội, có công ăn việc làm ổn định. Tôi giúp chúng làm được những việc mà bất cứ một người bình thường nào cũng có thể làm được.” Bà Alison đã hỗ trợ, giúp đỡ cải thiện cuộc sống cho những đứa trẻ thông qua giáo dục.Bà cho rằng : “giáo dục là nguyên nhân chính chống lại sự nghèo nàn.”
Những kỷ niệm khó quên với một cậu bé mù.
Đó là Hà Minh Quân, cậu bé mù lòa, nhà nghèo, không có tiền chữa trị. Alison gặp Quân ở Tu Lí, Đà Bắc, Hoà Bình trong tình trạng cậu bé không làm được gì cả. Bệnh khớp không được chữa trị kịp thời đã cướp đi đôi mắt và cuộc sống tương lai phía trước khi Quân mới 10 tuổi. Mỗi ngày đôi mắt của mình lòa dần đi, bản thân và gia đình thì hoàn toàn bất lực. Số phận đã không cho Quân được hạnh phúc, Quân và gia đình rất buồn và lo lắng khi điều không may đã xảy ra. Thật tình cờ khi Jane - đại diện của Alison tại Việt Nam khám bệnh cho những người nghèo ở Tu lí, Hòa Bình đã phát hiện ra Quân. Thấy hoàn cảnh của Quân rất éo le, nhưng nghèo nàn và bệnh tật không làm cho Quân suy sụp. Cậu ta muốn làm một cái gì đó để có thể giúp đỡ gia đình chứ không muốn ngồi chơi không với đôi mắt càng ngày càng lòa đi của mình. Sau khi nhận được thông báo từ đại diện của mình, Alison không ngại đường xa lên tận nhà thăm, hỏi han Quân. . Bà đã quyết định giúp đỡ Quân, xin cho cậu ta vào Hội người mù Thanh Trì ở Hà Nội, cho Quân đi học tầm quất, mát xa. Tiếp đó Alison dìu dắt Quân tiếp tục đi học lớp 6 tại Trung tâm giáo dục thường xuyên Nguyễn Văn Tố, Hà Nội. Hiện nay, Quân đã có một công việc ổn định, công việc ấy đã nuôi sống Quân. Hàng tháng Quân còn gửi tiền và quà về cho mẹ ở quê. Mỗi lần sang Việt Nam, Alison luôn bỏ một chút thời gian ghé thăm Quân, thấy tình hình của cậu ta tốt hơn rất nhiều, điều đó làm cho bà thấy hạnh phúc.
Khi hỏi về bà Alison cùng tổ chức của bà, Quân nói: “Từ khi nhận được sự giúp đỡ của bà Alison em thấy cuộc sống của mình có nhiều ý nghĩa hơn. Em được đi làm, được đi học, được có nhiều quyền lợi hơn.”
Một lần khác, Alison nhận được email cần sự giúp đỡ của một người đàn ông tên Đạt quê ở Bắc Ninh, đang theo học Đại học ở Hà Nội. Thật đặc biệt Đạt cũng bị mù nhưng nói tiếng Anh thì rất tốt. Càng kỳ lạ hơn là cậu ta xin giúp đỡ cho người khác chứ không phải bản thân mình. Đó là ba chị em quê ở Quảng Bình, cả ba đều bị mù. Họ bị di chứng của chất độc màu da cam nhưng không vì thế mà họ từ bỏ niềm tin vào cuộc sống. Cả ba chị em đều khát khao cái chữ, gia đình thì không đủ điều kiện để có thể nuôi cả ba chị em ăn học. Bà đã suy nghĩ rất nhiều trước cảnh ngộ đó. Bà cùng Đạt về Quảng Bình để gặp gỡ gia đình và những đứa trẻ. Sau khi trao đổi với cha mẹ của ba cô bé, cuối cùng bà đi tới quyết định giúp đỡ cả ba chị em tới học tại lớp dành cho trẻ khiếm thị trường Nguyễn Đình Chiểu, Hà Nội. Bà hy vọng rằng cả ba chị em có thể học tập tốt, bà sẽ giúp đỡ dài hạn cho đến khi ra trường. Nếu ba chị em có nguyện vọng học lên nữa bà hứa vẫn sẽ hỗ trợ. Quyết định của Alison đã làm cho cha mẹ và ba chị em Thường, Thắng và Hiếu hết sức sững sờ và xúc động. Phạm Thị Thường - người chị cả như lấy lại được niềm tin trong cuộc sống nói: “Vậy là ba chị em chúng cháu có thể tiếp tục đi học. Cảm ơn bà đã giúp đỡ ba chị em cháu, chúng cháu hứa sẽ học tập thật tốt.” Cha mẹ Thường cũng vui mừng không kém, họ không biết nói gì hơn ngoài hai chữ: “Cảm ơn.”
Sau đó Đạt đã trở thành cộng tác cho ACCV với nhiệm vụ là tìm kiếm những cá nhân có đủ những tiêu chí để ACCV giúp đỡ. Đạt bày tỏ : “ tôi rất thích học tiếng Anh, một lần vô tình xem được trang Web của ACCV và Blog cá nhân của Alison với phần mềm hỗ trợ truy cập mạng giành cho người khiếm thị. Tôi biết đây là một tổ chức từ thiện giành cho trẻ em Việt Nam . Tôi lại có những người bạn cần hỗ trợ nên đã viết thư xin Bà Alison giúp đỡ, nhưng không chắc là sẽ được bà ấy đồng ý. Thật bất ngờ vì điều đó lại trở thành sự thật.”
Tình thương từ vùng đất khô cằn.
Là giảng viên trung học phổ thông, chồng bà Alison làm kỹ sư, gia đình bà cũng có tới 6 người con: 5 trai và 1gái. Thời gian rảnh của một giảng viên là rất ít nhưng bà vẫn cố gắng mỗi năm sang Việt Nam 2 lần vào tháng 3 và tháng 9, mỗi lần sang khoảng một, hai tuần. Sang Việt Nam, bà lại có những chuyến đi giúp đỡ những đứa trẻ mà cộng tác của bà đã phát hiện ra. Hiện nay bà đang triển khai dự án để mở rộng sự hỗ trợ tới những đứa trẻ nghèo không có tiền ăn học, những trẻ khuyết tật…
Tháng 9 năm 2008, hai mẹ con bà Alison sang Việt Nam 1 tuần. Bảy ngày bà dành trọn vẹn thời gian cho những đứa trẻ. Sau khi cho 25 đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi đi chơi ở khu vui chơi Bảo Sơn, ngày hôm sau hai mẹ con lên Thuận Thành, Bắc Ninh để thăm, giúp đỡ em Thảo - một cô bé mồ côi cha, không có đất, không có nhà, vừa đỗ đại học Y Hải Phòng nhưng không đủ điều kiện theo học. Alison cùng con gái Rose đi bộ hơn một cây số dưới trời mưa phùn đến nhà Thảo để hỗ trợ và tặng quà cho hai mẹ con Thảo. Thảo vừa nói vừa khóc: “Mẹ em bị suy thận nặng, bác gái em thì bị thần kinh, nhà em nghèo nên không có tiền chữa bệnh cho mẹ và bác gái. Em rất mong muốn mình trở thành bác sĩ, một bác sĩ tốt. Mẹ nuôi em ăn học bằng những thứ người khác vứt bỏ ngoài đường và bây giờ em đỗ đại học thì mẹ cũng đã yếu. Gặp được bà Alison và anh Đạt đó là một niềm hạnh phúc và may mắn nhất của cuộc đời em. Vậy là em có thể tiếp tục thực hiện được ước mơ của mình. Em hứa sẽ cố gắng hết sức.” Khi Đạt hỏi: “Bà thấy sao về cô bé Thảo? ”một cô bé thông minh, tôi hy vọng Thảo sẽ thành công để có thể làm những việc có ích.” “Bà thấy sao về thời tiết ở Việt Nam?”. Alison cười đáp: “Ồ! Thật là tuyệt vời khi đi dưới trời mưa, nông dân sẽ rất hạnh phúc, ở Australia không có mưa đó là một sự thiếu may mắn.”
Ngày hôm sau hai mẹ con lại ra trường Ngô Tất Tố để thăm và phát quà cho các em khiếm thị trong đó có Quân. Gần đây nhất, ACCV đã giúp đỡ Tuấn, cậu bé mới 7 tuổi quê Sóc Sơn, Hà Nội. Bà Alison nói: . Trong khi đi thực tế cùng cộng tác viên ở Sóc Sơn Bà đang quan sát cảnh quan và chụp ảnh thì có rất nhiều trẻ em trong ngôi làng chạy ra xem, trong đó có Tuấn. Cậu ta thích thú chiếc máy ảnh của tôi và hỏi rất nhiều vấn đề xoay quanh chiếc máy ảnh. “Tuấn - Cậu bé này rất hiếu kỳ và thông minh”, mồ côi cha, mẹ Tuấn bỏ cậu ta từ khi còn nhỏ, Tuấn sống với bà ngoại. Bà đã quyết định tạo điều kiện đảm bảo cho Tuấn tiếp tục theo học và hỗ trợ 5kg gạo cùng 150 ngàn đồng mỗi tháng. Bà ngoại, Tuấn vui sướng rơi nước mắt, đến nắm tay người nước ngoài lạ lẫm cảm ơn .
Alison: “Tôi tin rằng với sự giúp đỡ của tôi, những đứa trẻ thiếu may mắn sẽ hạnh phúc hơn bởi những cái quyền mà vốn dĩ chúng được hưởng. Thông qua giáo dục những đứa trẻ sẽ cải thiện cuộc sống nghèo nàn của mình bắng chính sự nỗ lực của bản thân.” Bà nói thêm : “Những giấc mơ của những đứa trẻ trở thành hiện thực cũng có nghĩa là chúng ta đã thành công.”
Pháp luật đã qui định rất rõ việc đánh người phải bị xử lý như thế nào. Quy định về “Đạo đức nhà giáo” của Bộ trưởng GD và ĐT cũng là một “roi mây” mang tính răn đe với những người hành nghề sư phạm.
Trong “top 10” gương mặt tiêu biểu bởi thành tích đặc biệt xuất sắc nhận giải thưởng Lý Tự Trọng, Lê Thị Thúy, lớp 12 chuyên tin, trường PTTH chuyên Nguyễn Huệ là đại diện duy nhất của Hà Nội được vinh danh với một bảng thành tích cực “khủng”.
Dịch giả 7 tuổi Đỗ Nhật Nam: Không có gì là không thể
Trước đông đảo người nghe và báo giới TPHCM, Đỗ Nhật Nam - cậu bé 7 tuổi, học lớp 2 Trường Tiểu học Lê Quý Đôn (Hà Nội) - không một chút lúng túng, mà dõng dạc thuyết trình bằng tiếng Anh về việc học và dịch của mình.
Phan Hoàng Diễm Phúc là học sinh duy nhất đã đứng lên “phản pháo” Bộ trưởng Lao động Nguyễn Thị Kim Ngân trong buổi đối thoại “Lãnh đạo và trẻ em” ngày 4/8 khi bà cho rằng tình trạng trẻ em bị lạm dụng lao động chỉ là “những trường...
Tại BQLDA Trung ương đã tổ chức thực hiện 18 lần kiểm ra, giám sát (định kỳ và đột xuất) tại các tỉnh/thành phố. Tham gia đoàn kiểm tra, giám sát có một số đơn vị của Bộ LĐTBXH, Cục BVCSTE và BQLDA Trung ương. Qua hoạt động kiểm tra,...
Kết quả hoạt động hỗ trợ trẻ em
Tính đến hết ngày 30/8/2011 sau gần 3 năm thực hiện dự án (từ tháng 5/2009 - 8/2011) theo báo cáo của BQLDA các tỉnh/thành phố từ kết quả đánh giá cộng đồng tại địa phương, các hoạt động hỗ trợ đã tập trung vào hỗ trợ trẻ em lang...
Một số kiến thức cơ bản về quyền trẻ em
Để khuyến khích sự tham gia của trẻ em nhất là trẻ em lang thang (TELT) và trẻ em có nguy cơ lang thang (NCLT) ở các xã dự án, đồng thời nhằm chuẩn hóa và phổ biến mô hình CLB Quyền trẻ em và thúc đẩy quyền trẻ em...
Công tác vận động và phối hợp liên ngành hỗ trợ trẻ em lang thang tại Thành Phố Hồ Chí Minh
Tổ chức tiếp nhận nuôi dưỡng và dạy các chương trình văn hóa, dạy nghề, hướng nghiệp, giới thiệu việc làm cho số trẻ em được tập trung vào các Trung tâm Xã hội. Đặc biệt đối với trẻ em thuộc diện mồ côi không nơi nương tựa, tạo điều...
Sáng ngày 13/6/2011, tại Tp.Hải Phòng, Cục Bảo vệ, chăm sóc trẻ em phối hợp với các tổ chức quốc tế Unicef, Childfund, Save the children, ChildFund, World Vision, ILO, Plan, CRS , Hội LHPHVN, tổ chức khai mạc lớp tập huấn Diễn đàn trẻ em năm 2011. Tham...
Tại tỉnh Hưng Yên ngày 1/6, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội (LĐTBXH)đã phối hợp với Ủy ban Nhân dân tỉnh Hưng Yên tổ chức lễ phát động “Tháng hành động vì trẻ em năm 2011” trên toàn quốc với chủ đề “Vì môi trường an toàn,...
Theo kết quả báo cáo sơ kết 6 tháng đầu năm 2011, BQLDA tỉnh Khánh Hòa đã phối hợp với các xã trong địa bàn dự án và các đơn vị chức năng triển khai hoạt động hỗ trợ TELT và trẻ em NCLT, cụ thể:
Vĩnh Phúc tổ chức hội nghị sơ kết dự án 6 tháng đầu năm 2011
Ngày 27/6 vừa qua tại Khách sạn Vĩnh Yên, BQLDA tỉnh Vĩnh Phúc tổ chức Hội nghị sơ kết dự án 6 tháng đầu năm 2011. Tới dự hội nghị có BQLDA Trung ương, các đại diện của Sở LĐTBXH tỉnh Vinh Phúc, BQLDA tỉnh Vĩnh Phúc, Chủ tịch xã...
Thực hiện kế hoạch tổ chức các hoạt động hưởng ứng tháng hành động vì trẻ em năm 2011 với chủ đề “Tạo môi trường an toàn, thân thiện và lành mạnh cho trẻ em” của Sở Lao động, Thương binh và Xã hội (LĐTBXH) và kế hoạch hoạt động...
Trong thời gian Quý II/2011, BQLDA tỉnh Thanh Hóa đã phối hợp với các xã trong vùng dự án triển khai hoạt động hỗ trợ TELT, trẻ em có NCLT. Kết quả đã thực hiện: